Minova
Cảm ơn, con người. [[ms]Anh[fs]Cô] đã rất tử tế với con gái tôi. Giờ tôi có thể chịu đựng lời nguyền này dễ dàng hơn một chút rồi.
Sao cô và con gái lại trúng phải lời nguyền này?
Chúng tôi là người Arkovia và câu trả lời đơn giản là chúng tôi đã chống lại quy luật tự nhiên. Arkovia từng là thế lực đứng đầu trong vùng này, nhưng rồi chúng tôi trở nên tự mãn và quan tâm thái quá tới địa vị. Chúng tôi tự chém giết lẫn nhau mặc cho nền thương mại và văn minh suy sụp.{^n}{^n}Sau cùng, nhẽ ra Arkovia nên chấp nhận số phận của nó, tàn lụi, tan biến, nhưng những người lãnh đạo lại tìm đến những kẻ gọi hồn. Chúng tôi lập ra một giao kèo với chính thế lực mình từng chỉ trích và cố tiêu diệt. Đó là một thỏa thuận xảo trá nên giờ đây chúng tôi đang phải trả giá cho thói ngạo mạn và quyết định sai lầm của mình.

Tôi hiểu. Tôi sẽ lên đường ngay đây.
Sao con gái cô lại bị biến thành harpy ở Đồi Tan tác?
Từ lúc sinh ra nó đã như vậy rồi. Đó là do một lời nguyền yểm vào những người Arkovia. Khó chịu và ghê sợ trước hình dạng quái gở của nó, chồng tôi đã mang nó tới Đồi Tan tác và bỏ lại đó, cho rằng nó sẽ chết.{^n}{^n}Đó là phong tục đối với những đứa trẻ không mong muốn ở Arkovia. Đó là tội lỗi lớn nhất của tôi cũng như mảng đen tối nhất của lời nguyền. Nhiều năm trôi qua từ ngày Arkovia sụp đổ, loài harpy đã sinh sôi và tràn sang cả những vùng xung quanh. Con harpy đầu tiên vốn bất tử và hoàn cảnh bị sinh ra rồi bỏ rơi đã biến chúng trở thành những sinh vật đầy lòng thù hận. Chúng săn đuổi những lữ khách, cố gắng lấp đầy cái lỗ trong tim bằng đủ thứ vật chất.{^n}{^n}Chúng và người Rhowar là những hậu duệ duy nhất còn sống của Arkovia.

Tôi phải lên đường rồi.
Cáo từ.
Bạn của [[ms]anh[fs]cô]đã rất tử tế với con gái tôi. Giờ tôi có thể chịu đựng lời nguyền này dễ dàng hơn một chút rồi.
Cáo từ.
Tôi không còn cảm nhận được sự đau khổ của con gái mình nữa rồi. Mọi chuyện kết thúc rồi chứ?
Xong rồi. Cô ấy không phải chịu đựng thêm nữa.
Cảm ơn [[ms]anh[fs]cô]. Cô đã giúp con gái tội nghiệp của tôi thoát khỏi sự đau đớn, sợ hãi và căm thù trong cô độc vĩnh hằng. Giờ tôi sẽ trả ơn [[ms]anh[fs]cô] bằng cách duy nhất tôi có thể.
Cảm ơn bà.
[[ms]Anh[fs]Cô] đã giúp con gái tôi thoát khỏi đau khổ chưa?
Lutra ở đâu ấy nhỉ?
Nó sống ở Đồi Tan tác, giữa những phế tích thành phố của chúng tôi
Tôi sẽ tới đó ngay.
Vẫn đang tìm cô ta.
Xin đừng đụng đao kiếm, con người. Tôi chỉ mong [[ms]anh[fs]cô] nghe lời thỉnh cầu của tôi thôi.
Bà cần gì?
Nhiều niên kỷ trước, dân tộc tôi đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng và giờ đây chúng tôi phải trả giá cho sự ngông cuồng đó, vĩnh viễn bị trói buộc với vùng đất này. Nhưng đời sau không đáng phải chịu chung số phận bị nguyền rủa của cha mẹ chúng.{^n}{^n}Con gái tôi, Lutra, giờ đang rình rập ở Đồi Tan tác với hình dáng một con harpy gớm ghiếc. Nó phải chịu đau khổ trong thân hình của một con quái vật vì những tội lỗi tôi gây ra; cay đắng, méo mó và không bao giờ biết tới tình thương của mẹ. Xin [[ms]anh[fs]cô] hãy tìm con gái tôi. Hãy mang đến một cái kết nhanh gọn cho sự thống khổ vĩnh hằng của nó. Nếu [[ms]anh[fs]cô] giúp tôi việc này, tôi sẽ vui lòng lấy một phần tinh hoa của mình để giúp [[ms]anh[fs]cô] mạnh mẽ hơn.
Tôi sẽ làm việc bà nhờ.
Tôi không thể làm việc này.
Tôi đã cho Lutra yên nghỉ rồi.

Tôi không trao đổi với người chết.
