Ulgrim
Ôi, chẳng phải ân nhân của tôi đây sao! Tôi không biết phải cảm ơn [[ms]anh[fs]cô] thế nào nữa. Sau cùng tôi lại được nấu ăn cho mọi người. Đây, ăn ít súp đi! Lẽ ra phải thêm muối, nhưng Đội trưởng Whiskey ở đằng kia kiên quyết chỉ cho phép dùng chúng để chiến đấu thôi.
Mừng ông đã chuyển về đây.
Lần khác lại tới nhé. Tôi có vài câu chuyện hồi xưa muốn kể nếu [[ms]anh[fs]cô] muốn nghe.
Chắc chắn rồi. Gặp lại ông sau.


Rất vui được gặp lại ông. Hôm nay có gì nào?
Ông kể chuyện của mình đi.

[[ms]Anh[fs]Cô] biết gì về gã Cai Ngục từng ở đây không? Phong thanh về những hành vi kì bí và tàn bạo của Krieg bay đến tận kinh thành xa xôi. Sau nhiều lần triệu gọi bất thành, một đặc sứ từ kinh thành được cử đi để... giải quyết tình hình. Thật không may, sự kiện Grim Dawn xảy ra ngay trước khi người này kịp đến chỗ Krieg. Ít ra đó là những gì tôi nghĩ đã xảy ra.
Tôi kể chuyện này chưa nhỉ? Lần đó tôi phải phục vụ một quan chức rất thô lỗ ở kinh thành, lão ta thậm chí còn xem thường cả Hoàng Đế! Lão ta phàn nàn rằng đồ ăn nhạt nhẽo quá, thế là tôi cho lão vừa lòng bằng một món đặc biệt gồm toàn những loại gia vị mạnh nhất. Hãy tưởng tượng cảnh lão lao khỏi phòng trong tình trạng miệng nôn trôn tháo. Cũng lạ, nghe nói lão ta chết ngay hôm sau. Hi vọng vụ đó không liên quan gì tới những gia vị tôi dùng.
Tôi từng phục vụ một tín đồ của Dreeg. Thế này, thường thì tôi không đánh giá người khác dựa trên đức tin của họ, nhưng đám đó tin vào những thứ méo mó quá. Nào là con mắt nhìn thấu vạn vật, một giới bí mật không ai biết tới nơi những thần phù thủy trú ngụ, rồi Dreeg là người quan sát trấn giữ con đường dẫn tới đó nữa chứ. Chẳng trách lúc nào họ cũng thấy căng thẳng vì nghĩ rằng luôn có ai đó theo dõi mình! Cũng buồn cười, hóa ra có kẻ đã theo dõi hắn ta thật. Không lâu sau khi chúng tôi chia tay, một thanh tra tới đưa hắn đi thẩm vấn rồi từ đó không ai còn nhìn thấy hắn nữa. Ít nhất, đó là điều tôi nghe được.
[[ms]Anh[fs]Cô] từng có ý định ăn thịt Slith hầm chưa? Đừng. Chúng ăn thịt chúng ta nên có vẻ công bằng khi chúng ta ăn lại chúng nhưng khi tôi thử luộc một con nó đã phá hỏng luôn cả bộ nồi và môi. Có lần, tôi tình cờ nghe được một chuyện lạ rằng bọn Slith vốn do con người tạo ra. Chuyện kể rằng các tướng lĩnh của Hoàng đế muốn một đội quân có khả năng chiến đấu hiệu quả ở vùng đầm lầy phía nam. Những thí nghiệm kinh hoàng trên cơ thể người dẫn tới sự ra đời của một loài nửa người nửa rắn nhưng họ không kiểm soát được chúng, bọn Slith tẩu thoát khỏi nơi giam cầm và bắt đầu sinh sôi ngoài môi trường hoang dã. Dù vậy tôi khá chắc đó chỉ là truyền thuyết thôi.
Trước sự kiện Grim Dawn, tôi từng phục vụ cho một nhóm quý ông ở kinh thành đang say sưa bàn tán về một phương thức du hành mới bằng cổng ma thuật. Họ nói nó cho phép quân đội của Hoàng đế, đóng tại kinh thành, có thể xuất hiện gần như lập tức ở những địa phương xa xôi nhất. Cứ thử tưởng tượng xem những tướng lĩnh của Hoàng đế sẽ đi xa tới đâu để lấy được một lợi thế chiến lược lớn nhường đó. [[ms]Anh[fs]Cô] biết không, nói ra tôi mới thấy có vẻ nó rất giống cái cổng dịch chuyển [[ms]anh[fs]cô] đã dùng để cứu tôi từ khu đầm lầy đấy.
Một điều tôi vẫn băn khoăn là về cách mọi thứ bày ra trong sự kiện Grim Dawn. Tôi vẫn làm việc ở kinh thành trong khoảng vài tuần trước cuộc tấn công và tôi nhớ là hai trong ba quân đoàn ở đó đã được điều đến những tỉnh xa xôi hẻo lánh chẳng vì lí do gì hết. Lúc đó tôi thấy thật bất thường khi họ lại để kinh thành sơ hở như vậy, nhưng một lần nữa, tôi chỉ là một đầu bếp bình thường. Tôi là ai mà dám thắc mắc việc quân cơ chứ?
Đừng xem thường hiệu quả của những vũ khí xuyên giáp. Có thể chúng không có được sức sát thương lớn như chùy hạng nặng hay rìu chiến nhưng khả năng đâm xuyên của chúng rất hiệu quả đối với kẻ địch có giáp dày. Ít nhất, đó là những gì tôi nghe được và, [[ms]anh[fs]cô] biết đấy, nghề nghiệp cũng khiến tôi rất quen thuộc với dao kiếm. Ý tôi là nghề đầu bếp ấy.
Tôi đã từng phục vụ bữa cho khá nhiều người để tham vọng và ham muốn quyền lực che mờ lí trí. Thành tựu của mỗi người là có giới hạn và khi chúng ta cố với tới những gì vượt quá khả năng thì chẳng có gì ngoài tai ương. Xin lỗi, có vẻ hơi nặng nề khi nói chuyện này trong bữa ăn. Tôi thì biết gì chứ; tôi chỉ là đầu bếp thôi mà?
[[ms]Anh[fs]Cô] đã gặp bọn Bloodsworn chưa? Đám dị giáo cuồng tín tôn thờ Ch'thon ấy? Giáo phái đó đã tồn tại từ rất lâu; có người bảo còn trước cả khi có sử sách. Tôi luôn cho rằng chuyện thần thoại về một vị thần bị phản bội và xé xác thành trăm mảnh là quá hoang đường và chỉ có thể xảy ra trong rạp hát nhưng từ sau sự kiện Grim Dawn, dường như giáo phái đó tìm được sức mạnh mới và những kẻ tuyệt vọng cứ lũ lượt kéo đến gia nhập. Khi tôi lang thang ở ngoại vi Burrwitch, tôi gặp vài tên cứ ép tôi gia nhập. Ban đầu chúng không chấp nhận lời từ chối nhưng sau khi tôi đãi họ một bữa thịt hầm tuyệt ngon thì họ không làm khó tôi nữa. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của tài nấu nướng.
Hồi còn trẻ, tôi đã không may được chứng kiến một bữa tiệc tổ chức cho năm Người dẫn đường của năm nhóm Du dân lớn nhất thời đó. Lẽ ra đó là một bữa tiệc hòa giải nhưng cuối cùng chẳng ai sống sót cả. Chính quyền nghĩ rằng đám Du dân sẽ tự tan rã khi mất lãnh đạo nhưng bọn họ chỉ đơn giản chọn một người mới và tiếp tục lên đường. Tôi lấy làm tiếc vì cái cách họ bị ngược đãi trong quá khứ nhưng có vẻ như việc nhiều thế hệ đi lang thang khắp các chốn hoang vu trên vùng đất này trong khi lẩn tránh người của đế chế đã tôi luyện họ cho sự kiện Grim Dawn. Họ trải qua nó tốt hơn hầu hết mọi nhóm khác và còn cứu giúp được nhiều nạn dân của chính đế chế từng săn đuổi mình.
Hẹn gặp lại.

Ông kể chuyện khác đi!
Tôi sẽ ăn thêm súp.
Của [[ms]anh[fs]cô] đây, ngon và nóng hổi. Ăn hết đi nhé. Chắc [[ms]anh[fs]cô] đâu muốn làm mất lòng tôi đúng không?

Hẹn ông dịp khác.
Hah, ha. Ăn nhiều thì cũng tốt đấy, nhưng Đội trưởng Whiskey yêu cầu chúng ta phải tiết chế sử dụng những gì đang có.

Tốt thôi.
