Kuldo
Trên con đường dài đã qua tôi nhìn thấy nhiều thứ khắp thế giới này. Chẳng hay một lữ khách như [[ms]anh[fs]cô] muốn tìm kiếm điều gì?
Tôi cũng không chắc nữa, ông có chuyện gì để kể không?

Rất nhiều người, kể cả đồng bào chúng tôi, đã quên mất ý nghĩa cái tên của mình. "Du dân" là cách người ngoài gọi nhầm tên thật của chúng tôi, người Rhowar, thần dân của Rhowan. Qua thời gian, chúng tôi cũng quen bị gọi là Du dân, nhiều người còn cảm thấy thích cái tên đó. Thế là chúng tôi trở thành một nhóm người vô ưu, nay đây mai đó và mất đi ý thức về con đường thực sự lúc đầu của mình.
Việc du dân đi qua đất của những người định cư không phải lúc nào cũng được chào đón nên chúng tôi đã tìm ra vô số con đường bí mật khắp mọi nơi. Nếu [[ms]anh[fs]cô] tìm cách sang bên kia Wightmire, cây cầu dẫn tới Làng Burrwitch đã bị sập rồi, nhưng bên dưới nó là lối vào một con đường ngập nước có thể dẫn [[ms]anh[fs]cô] tới đó. Tôi chỉ đi lối đó khi thực sự cần kíp do cái hang, lúc bình thường vốn đã nguy hiểm, nay là tràn ngập bọn Slith cùng đủ thứ quái vật khác.
Từ ngày sự kiện Grim Dawn nổ ra, nhiều thứ kinh khủng mới đã xâm nhập vào thế giới của chúng ta trong khi những mối lo cũ lại được dịp nảy nỏ do không còn bị kiểm soát bởi lực lượng thợ săn của Đế chế. Nhưng mà, những sinh vật nguy hiểm nhất [[ms]anh[fs]cô] có thể gặp phải trên đường vẫn là con người thôi. [[ms]Anh[fs]Cô] không thể dễ dàng phân biệt được ai bạn ai thù khi đối phó với người khác trong khi chúng ta lại là loài sinh vật thông minh nhất nữa. Hãy cẩn thận những băng nhóm tội phạm cùng mấy kẻ điên khùng trên đường, chúng thường đóng giả làm những linh hồn trong cơn tuyệt vọng đang tìm sự giúp đỡ.
Những giáo phái thờ Âm binh đã xuất huện từ khi lữ khách đầu tiên khởi hành. Dưới sự cai trị của Đế chế, bọn chúng bị đẩy ra khỏi vòng pháp luật và phải hoạt động bí mật. Nơi nào có giáo phái bị các Thanh tra phát hiện được, tập đoàn nightblade của Hoàng đế sẽ được đưa tới để truy lùng và hành quyết những kẻ tham gia. Dù vậy, bọn chúng vẫn không thể bị tận diệt và giờ đây còn mạnh mẽ hơn khi người dân lũ lượt kéo đến gia nhập để kiếm tìm mục đích sống hoặc sự cứu rỗi. Nhưng đáng ngại hơn, tôi còn nghe kể rằng giáo phái này sau cùng đã thành công trong việc gọi những đầy tớ ác quỷ của vị thần chúng tôn thờ tới thế giới này.
Thế giới vật chất [[ms]anh[fs]cô] thấy xung quanh mình không phải là giới hạn của thực tại, cũng chẳng phải giới duy nhất đang tồn tại. Truyền thuyết của chúng tôi có kể về những lữ khách đã tìm được con đường bí mật vượt qua được ranh giới giữa các thực tại và đến những thế giới song song khác. Một số người quay trở lại được thường kể về những thế giới kỳ diệu, khác xa nơi chúng ta đang đứng. Sự xuất hiện của những sinh vật Aether là minh chứng cho điều đó và thứ cổng chúng sử dụng để bẻ cong thời gian và không gian, dịch chuyển tức thời từ nơi này đến nơi khác, là những vết thương trên ranh giới thực tại. Du dân chúng tôi đã thấy nhiều thứ, không phải sinh vật Aether, đi qua những cánh cổng của riêng mình để vào thế giới này. Dù chúng ta có đánh đuổi được hết bọn chúng, liệu những vết thương đó có bao giờ lành không?
Lữ khách Đầu tiên là Rhowan, một vị vua của Arkovia xưa, thành bang từng cai trị vùng đất này cũng như nhiều vùng khác nữa. Tương truyền Rhowan gặp một ông già trên đường kéo quân về thành. Ông già đó nói đủ thứ chuyện lạ đời và tiết lộ mình là một vị thần đã đi khắp mọi nẻo đường của thế giới này từ thủa hồng hoang. Ông ta cảnh báo Rhowan về một thảm họa khủng khiếp sẽ đổ xuống Arkovia bởi thần dân của ngài quá tham lam địa vị và của cải. Khi  Rhowan trở về nhà, ngài từ bỏ vương vị và lên đường hành hương, chỉ đem theo người những thứ có thể mang. Nhiều người chọn đi cùng ngài và được gọi là Rhowari để rồi sau cùng trở thành những du dân ngày nay. Hầu hết người dân Arkovia đều nhạo báng Rhowan, ngay cả gia quyến của ngài cũng cho rằng ngài bị điên nhưng rồi, cuối cùng, lời tiên tri của ông già đã thành sự thật; Arkovia sụp đổ, đất đai của nó vẫn còn bị nguyền rủa đến tận ngày nay.
Một câu chuyện thú vị, còn chuyện gì ông có thể kể cho tôi nữa không?

Gặp lại sau nhé, ông bạn già.
Tôi phải lên đường rồi.
Mong sao đường [[ms]anh[fs]cô] chọn luôn đúng.
Nghĩ lại thì, ông có chuyện gì để chia sẻ không?
Cáo từ.
[[ms]Anh[fs]Cô] là người đầu tiên gặp chúng tôi trong một thời gian dài đấy. [[ms]Anh[fs]Cô] luôn được chào đón tới nghỉ chân bên bếp lửa nhưng, chừng nào rời đi, tôi chỉ mong [[ms]anh[fs]cô] hãy giữ bí mật về nơi này.
Hẳn rồi, tôi có thể làm vậy.
Chừng nào không mang bạo lực tới nơi này, [[ms]anh[fs]cô] sẽ vẫn được chào đón quay trở lại.
Ông có điều gì muốn chia sẻ về con đường phía trước không?

Cảm ơn ông, tôi sẽ nhớ điều đó.
