Tarvic
Tin [[ms]anh[fs]cô] nói thật khó tiếp nhận, nhưng tôi phải cảm ơn [[ms]anh[fs]cô].
Tôi làm việc phải làm thôi.
Chuyến hành trình thế nào, lữ khách?
Một con Âm binh chút nữa đã lừa được tôi thả nó ra đây.
Hẳn [[ms]anh[fs]cô] đang nói đến Kalista.{^n}{^n}Nó là con gái tôi, hoặc ít nhất là trước khi nó bị thứ gì đó kinh khủng nhập vào.{^n}{^n}Ngay từ lúc sơ sinh, nó đã biết nói bằng một thứ tiếng không ai ai hiểu nổi, mắt nó thì sáng đỏ rực. Rồi khi những điềm xấu bắt đầu xuất hiện, tôi biết tôi phải làm gì đó, nhưng tôi không đủ dũng khí để giết chính con mình.{^n}{^n}Chúng tôi đành bỏ nó lại trong một hầm mộ và phong ấn lối vào. Cầu chúa tha thứ.
Tôi đã đuổi hẳn con Âm binh đó đi rồi.
Tôi...thật là nhẹ người.{^n}{^n}Cảm ơn [[ms]anh[fs]cô] đã giải thoát cho con gái tôi khỏi cái địa ngục này.
Cáo từ.
Những điềm xấu gì?
Đôi khi máu chảy lênh láng trên giường nó, một người chảy cạn máu cũng không nhiều đến thế.{^n}{^n}Và lửa...lửa cứ thế bùng lên từ không khí.{^n}{^n}Khi chúng tôi gọi tên nó, nó lại lắc đầu và nói: "Không, ta là Ballog'Nath."
Tôi đã đuổi hẳn con Âm binh đó đi rồi.

Thật kinh khủng.

Tôi đã kết liễu con Âm binh đó rồi.
Tôi sẽ giết con Âm binh này.
Thật kinh khủng.
Sinh vật này có thể là một Âm binh, nhưng tôi phải nhìn nó trong lốt đứa con gái mình.{^n}{^n}Cứ tưởng tượng cảnh [[ms]anh[fs]cô] phải cân nhắc tới việc kết liễu mạng sống chính đứa con của mình. Đó là việc hết sức giằng xé.
Không quan trọng. Nhẽ ra ông nên kết thúc chuyện này.
Tôi xin lỗi, hẳn việc đó rất khó khăn.
Một số mệnh kinh khủng, nhưng tôi đã kết liễu nó rồi.
Tôi sẽ giết con Âm binh này.
Thế giới này rất nguy hiểm.
Đáng buồn là đúng như vậy. Thông thường thì giờ chúng tôi đã đi nơi khác rồi, nhưng việc di chuyển cũng không còn an toàn nữa.{^n}{^n}Ít nhất thì nơi này cũng có những thứ thiết yếu cho chúng tôi.
Cáo từ.
Tôi đi ngang qua thôi.
