Rallia
Thấy thứ gì [[ms]anh[fs]cô] thích à?{^n}{^n}Tới đi.
Được rồi.
Dù ghét phải thừa nhận, trong khoảnh khắc tôi đã nghĩ mình chết chắc rồi.{^n}{^n}Cảm ơn [[ms]anh[fs]cô], vì sự tự do của tôi.
Làm thế nào Nathaniel bắt được cô?
Chắc bọn họ thấy tôi quấy cái vạc, nhìn thấy ánh lửa Aether và luận ngay ra cái kết luận điên rồ đó. Bọn họ ập vào trước khi tôi kịp niệm phép gì.{^n}{^n}Tôi có thể dùng tới những quyền năng vượt xa con người, nhưng tôi không phải bọn Aetherial.{^n}{^n}Đây, hãy nhận lấy. Chỉ là một món quà nhỏ thôi, nhưng ít ra tôi cũng có thể trả ơn cho ân nhân cứu mạng mình. Tôi sẽ không quên lòng tốt này đâu. Bảo trọng.
Tạm biệt.
Lúc trước, cô nhìn chằm chằm như thể cô biết mọi thứ về tôi vậy.
Một tiểu xảo tôi đã học được thôi. [[ms]Anh[fs]Cô] cũng nên rèn luyện mảng đó, che chắn ý nghĩ của mình ấy. Không phải ai có khả năng đọc suy nghĩ cũng tốt bụng như tôi đâu.{^n}{^n}Dù sao, [[ms]anh[fs]cô] cũng không phải người Bị nhập, nhưng những phản ứng phụ trong tâm trí [[ms]anh[fs]cô] thực lạ lùng. Cứ như bọn Aetherial đã sắp xếp lại bộ não [[ms]anh[fs]cô] vậy.
Sắp xếp thế nào?
Khó nói lắm. Có lẽ [[ms]anh[fs]cô] nên hỏi kẻ đã làm vậy với mình chăng?{^n}{^n}*Rallia cười lớn*


Thấy thứ gì [[ms]anh[fs]cô] thích à?{^n}{^n}Tới đi.
Được rồi.
