Helen Fletcher
Cảm ơn [[ms]anh[fs]cô] đã lượng thứ cho chúng tôi. Nơi này...thật tuyệt vời.
Chuyện gì đã xảy ra với cô và Julius?
Tôi từng làm gái ở Burrwitch, trong quán Ngựa Hoang gần bến cảng. Đừng nhìn tôi như thế, đó là một cơ sở kinh doanh đàng hoàng. Thẳng thắn mà nói, làm ở đó đã cứu sống tôi. [[ms]Anh[fs]Cô] luôn có thể trông cậy vào vài người đàn ông sẵn lòng đứng ra bảo vệ một cô gái chân yếu tay mềm mà. Chẳng biết có ai trong số họ sống sót qua cuộc tấn công đó không, tôi chẳng dám quay lại kiểm tra. Tôi rời khỏi Burrwitch nhanh hết mức có thể. Đương nhiên đó là một bước đi dại dột. Đi khỏi Burrwitch chưa được một dặm, tôi đã bị một đám groble bao vây. Lần đó chính Julius đã cứu tôi. Nói thực, tôi cũng lợi dụng anh ta. Tôi trao thân cho anh ấy đêm đó rồi bám dính lấy anh ấy đến giờ để sống sót. Nhưng anh ấy rất tốt với tôi, và tôi cũng muốn công bằng với anh ấy.{^n}{^n}Trò ở ven đường đó vốn là ý của tôi. Lừa một vài người tốt để mình được sống chẳng phải việc đáng để tự hào, nhưng nếu không làm thế chúng tôi chỉ có cách nhập bọn với đám cướp. Julius vốn không phải dạng tội phạm từng trải, còn tôi chẳng muốn nghĩ đến những thứ chúng làm với phụ nữ nữa. Tình cờ gặp [[ms]anh[fs]cô] là thứ tuyệt vời nhất đối với chúng tôi trong nhiều tháng nay rồi. Cảm ơn [[ms]anh[fs]cô] một lần nữa.
Cô có thể sống ngay thẳng ở đây. Chỉ cần góp sức với mọi người là được.
Đừng để vướng vào rắc rối.
